Bài tập gõ tiếng Trung online hằng ngày cùng Thầy Vũ
Bài tập gõ tiếng Trung online Phần 10 là chương trình đào tạo và huấn luyện các bạn học viên kỹ năng soạn thảo văn bản tiếng Trung trên file word và execl thông qua các bài tập luyện dịch tiếng Trung cơ bản đến nâng cao của Thầy Vũ. Đây là một cách học tiếng Trung rất hiệu quả nếu chúng ta kiên trì mỗi ngày luyện tập gõ tiếng Trung trên máy tính bằng bộ gõ tiếng Trung sogou pinyin. Ngoài việc tập viết chữ Hán mỗi ngày ra thì vấn đề đánh máy tiếng Trung hay còn gọi là gõ tiếng Trung trên máy tính thì chúng ta cần phải kết hợp cả hai phương pháp này. Nếu bạn chỉ chăm chăm cắm đầu vào tập viết chữ Hán thì hiệu quả sẽ không đáng bao nhiêu, nhưng, nếu bạn biết cách kết hợp giữa việc tập viết chữ Hán với tập gõ tiếng Trung sogou pinyin mỗi ngày thì hiệu quả thu về là tốt nhất.
Hiện nay Thầy Vũ đã mở thêm lớp học đào tạo về tiếng Trung Thương mại,các bạn có nhu cầu học thì hãy tham khảo tại link phía dưới đây nhé.
Tham khảo khoá học tiếng Trung thương mại
Để học tốt tiếng Trung thì các bạn nhớ tải bộ gõ tiếng Trung về để học tiếng Trung và xem chi tiết cách gõ do Thạc sĩ Nguyễn Minh Vũ chỉ dẫn qua link sau đây nhé.
Chi tiết hướng dẫn cách tải bộ gõ tiếng Trung sogou pinyin
Bạn nào có nhu cầu và ước muốn học tiếng Trung tại Trung tâm tiếng Trung ChineMaster của Thạc sĩ Nguyễn Minh Vũ thì hãy nhanh tay đăng kí chỗ tại chi nhánh của Trung Tâm tại Hà Hội và Quận 10 TPHCM nhé
Tham gia lớp học tiếng Trung ChineMaster tại Hà Nội
Tham gia lớp học tiếng Trung ChineMaster tại Quận 10 TP HCM
Bạn nào ở quá xa không thể đến lớp đăng kí học trực tiếp thì hãy yên tâm và đăng kí học tiếng Trung thầy Vũ online qua Skype
Chi tiết lớp học tiếng Trung online qua Skype Thầy Vũ
Dưới đây là khóa học nhập hàng Trung Quốc tận gốc dành cho những bạn có nhu cầu buôn bán hàng hóa và lấy nguồn hàng từ kênh mua sắm trực tuyến lớn nhất Trung Quốc TAOBAO
Khóa học nhập hàng Trung Quốc tận gốc taobao tmall 1688
Chi tiết Bài tập gõ tiếng Trung online Phần 10
Sau đây mình xin trích dẫn nguồn giáo trình luyện gõ tiếng Trung sogou pinyin của Th.S Nguyễn Minh Vũ. Đây là bài giảng học tiếng Trung online ngày 20 tháng 2 năm 2021 Bài tập gõ tiếng Trung online Phần 10
Thich Nhat Hanh带回正念的奇迹
带领成千上万的内心世界和平的越南禅宗大师回到了令人难以置信的旅程的起点。
“每只鸟都喜欢自己的巢”可能是描述禅宗大师Thich Nhat Hanh回家的最好方式。
师父回到了塔秀塔(Tu Hieu Pagoda),他从1942年开始学习和实践禅宗,那时他16岁。
现在坐在轮椅上,脑溢血的后遗症,他的眼睛仍然明亮,内在力量十足,他做出的每一个沟通手势仍然清晰。尽管他坐着不动,但他从不停地环顾四周,观察。正如他所写的:“坐着不动”,看得更清楚。
在2005年至2008年期间,我不止一次地与师父一起经历了这种平静,当时我有机会参加了师父与越南佛教僧伽领袖之间的对话,以及他指导知识分子和企业家的佛法论说和冥想课程。越南。
早在2008年,禅宗大师在胡志明市和会安古镇举办的两次“呼吸与微笑”课程中,将右手放在心上,然后低头看向所有人,传播和平与意识的能量大厅里的观众。当他坐在荷花的立场上交谈时,我感到安宁充斥了大厅的每个角落,变成了流向我的小溪。我不想打破那个状态。当我环顾四周时,数百人都保持沉默和专心。
静坐是师父经常谈论的核心主题之一。
“通常,当我们将苹果汁倒入玻璃杯中时,汁液会变得浑浊。如果我们想喝一杯清澈的苹果汁,则必须将玻璃杯静置五分钟,以便所有残渣都留在玻璃杯中。果汁将有时间沉入玻璃杯底部;此外,如果让您的身体静止不动,保持脊柱伸直,放松身心,注意观察呼吸,则可以使身体平静下来。介意并找到内心的平静。
“静坐并专注于我们的呼吸,意识到自己的存在是一种极大的幸福。静坐,不要试图成为另一个人。当我们的思想处于静止状态时,我们可以接触到一直以来的奇迹在我们周围。”
禅宗大师Thich Nhat Hanh于2018年10月28日到达顺化的Tu Hieu塔后,向僧侣和追随者挥手致意。
在与船长的会谈中,越南企业家说他们太忙了,总是发现自己在争分夺秒的竞争中忙得不可开交。他们中的一些人说,他们找不到任何人代表他们做这项工作,因此他们甚至没有时间与家人一起吃早餐或其他饭菜。
船长说,正是由于这些人,他们总是要匆忙而又没有时间知道他们所采取的每一步或每顿饭,我们“都必须互相支持才能休息一下”。
他说,如果我们错过现在或现在的时刻,我们将失去生命。
我们都明白这一点。但是问题是我们仍然过着我们的日常生活,就像我们从未听说过这个神奇的宗旨一样。我们陷入了忧虑,恐惧和与时间赛跑的深渊。
多亏了师父,我学会了如何通过我做出的每一个行为和手势来应对悲伤并团结起来。我了解到,我们真正的家园现在和现在都在自我之岛上。
他说:“每个人每天应该花五到十分钟,如果可以的话,花20到30分钟,坐着不动,以表彰自己。”
他指导我们如何正餐地进餐:缓慢吞咽并意识到我们在吃什么。他指导我们如何在胡志明市Van Thanh公园的草地和会安的海滩上散步时进行冥想。
数十年来听说过禅宗大师的知识分子和企业家,在书本和录像带的直接指导下,才通过书本和录像带认识他。
来自梅花村的其他大师给每位参会者提供了心理咨询,并指导他们中的500位放松身心,让他们躺在草地上观察呼吸。一些服务员无法抵抗这种顺滑的感觉,半途入睡。
我们让课程感到感恩和快乐,吸收了大量的正能量-自我意识的能量,并且知道如何呼吸和微笑。
这些天,每次我看到碗里发芽的稻谷的照片时,都象征着“呼吸和微笑”,我总是对自己微笑。
许多越南人后来表示希望与禅宗大师Thich Nhat Hanh在越南开设更多的冥想课程,但遗憾的是,由于某些原因,所有此类课程自2009年以来都关闭了。
但是现在,他的祖国让他回来了。
正如他所说的那样:
我到了,我回来了
在这里,在现在
我很坚强,我很自由
最后,我住。
脑出血后,他的病情发生了很大变化,尽管治疗他的美国医生称他的康复是奇迹。
但是对于一个像他一样醒来,找到了和平与真正幸福的冥想者来说,由疾病引起的障碍只是佛陀指出的“出生,变老,生病和垂死”过程中显而易见的阶段之一,宇宙中所有生物必须经历的过程。
如今,享年92岁的禅宗大师从梅子村开始的旅程已转向灵性的起源,回到他认可的原则:没有生,没有死亡,没有恐惧,他在其中提出了释放恐惧和恐惧的方法。悲伤:什么都不会消亡,只会改变形式。
我向自己保证,我将在顺化中心镇的图Hieu塔上拜访师父,再次吸收他所赐予的无价和平,不仅是我,而且是整个人类40多年来的全人类,播下了种子。正念。
经济快速增长时期的价值观混乱
越南将有一天成为先进的经济体,但转型的代价可能很高。
上一次我在河内时,我感到恐惧。当我深夜回到旅馆,正要穿越美丽的Ly Thai To街时,突然有数十辆咆哮的摩托车突然冒出来,在一场疯狂的,可能致命的比赛中在我面前打雷。这是这些“游戏”之一,其中一辆摩托车被其他所有人以极高的速度追逐城镇。
当然,直到2010年我住在河内时,我都目睹了许多荒唐的比赛。但是这次比赛看起来更加荒唐。令我惊讶的是,“选手”现在包括年轻女性,其中两名骑摩托车,表现得与年轻男性一样危险。而且没有人戴着头盔。考虑到比赛的疯狂速度,以及杂技接触被追逐的球队,即时死亡的风险很高。
夜幕降临时,部落像一闪而逝一样迅速消失。我想知道随着市中心再次变得安静。这些年轻人享受父母甚至梦even以求的机会。前几代人经历了两次战争的艰辛和补贴期。新的人可以学习,繁荣,交流,旅行…那么,为什么他们要以这种无偿的方式冒着生命危险?
我不禁要考虑一个与我年龄相近的亲爱的越南朋友。当她小时候,随着美国轰炸的升级,她的学校已经搬离河内。她和她的同学与农民生活了很长一段时间,每隔两周与他们的老师一起骑自行车回到城市,与父母在一起只有几个小时。他们在漆黑的夜晚这样做,以确保他们在黎明之前能回到乡下。
那也是带轮子的危险夜晚骑行,但形式却不同。像今天的年轻赛车手一样,我的朋友和她的同学都没有戴头盔。取而代之的是,他们戴的是大大超大号的圆锥形帽子,目的是保护自己的小脑袋,使其免受可能爆炸的碎片的伤害。
回忆起这个故事,我感到困惑:为什么更轻松的生活导致了如此混乱的价值观?我还想到了我经常听到的许多其他社会动荡迹象:离婚人数激增,琐碎事务的繁衍,意图打动别人的消费主义,对债务的依赖而不是工作……肯定这些问题一直存在,但是在经济快速增长的时期,年轻人似乎更是感到困扰。
这不仅是越南问题。在1950年代,美国电影《无缘无故的叛军》(Rebel Without a Cause)展示了富有的年轻人如何通过在城镇外的道路上玩“鸡游戏”而冒着生命危险。在一场小鸡游戏中,两个驾驶员在碰撞过程中相互比赛,直到一个弯道…或者两者都可能在撞车中死亡。这些富有的年轻人曾经冒着生命危险的昂贵汽车,对于当时的美国普通工人来说是遥不可及的。
这部非常成功的电影旨在描绘社会上一个非常富裕的群体的道德沦丧。该情节在心理解释上充满了夸张和简单化。但事实证明,明星演员詹姆斯·迪恩(James Dean)死于车祸,享年24岁,甚至是在电影上映之前。他也被高档汽车和无意识的超速迷住了。
在1980年代,西班牙经历了一段社会动荡时期。几十年来,在法西斯独裁者弗朗西斯科·佛朗哥(Francisco Franco)的领导下,该国一直处于保守和重男轻女的天主教思想的道德掩盖之下。但是在佛朗哥(Franco)于1975年去世后,随着向民主的过渡,出现了“破坏”(取消封盖)。对于年龄更大,更传统的西班牙人来说,似乎年轻人突然参与了一场无意义的竞赛,以增加性关系的数量和复杂性。
至于越南,阮惠·切普(Nguyen Huy Thiep)在2000年代出版的精彩小说《至二十年》中有力地讲述了一个困惑的年轻人的故事。该情节的灵感来自他自己儿子的故事。它讲述了一个年轻人在毒品方面的斗争,对摩托车的狂热以及对学习,工作或抚养家庭的完全不满。与蒂普的其他著作一样,这本小说传达了深刻的道德混乱感。
1950年代的美国,1980年代的西班牙和2000年代的越南有一些共同点。在这三个国家,这都是前所未有的经济繁荣和令人震惊的社会转型时期。在所有情况下,资源和机会的突然丰富使许多年轻人的纪律严明和牺牲的心态显得荒谬。
这种过渡不会永远持续下去。迟早会达到新的平衡。如今,美国和西班牙是发达社会,社会发达。对叛乱分子无故无故或无偿性滥交的担忧已经消失。
我毫不怀疑越南也有一天会成为先进的经济体,而且我真的不担心持久的道德沦丧。实际上,越南人民扎实的工作道德和强烈的责任心给我留下了深刻的印象。
但是这些过渡可能代价高昂。在此过程中,许多家庭因不适当的死亡,吸毒,沉重的债务和家庭不和而受伤。对于这些破碎的家庭来说,知道像他们这样的问题有一天会消退并不是什么安慰。
作为一个爱河内的人,我从这段混乱的价值观中看到了另一个破坏性的后果。在快速的经济增长时期,城市的性格很容易丧失。投资者愿意为寻求即时利润而拆除任何东西,并驱逐任何人。这样一来,他们便得到了新公寓的购买者和新商场中的购物者的支持,他们渴望炫耀消费主义,甚至以高额债务为代价。
河内需要忠诚的盟友保持魅力和宜居。当所有这些狂热都将结束时,她需要得到理解和保护,以保护其居民的福祉。但是,这些将繁荣视为理所当然的年轻人并不在乎他们长大的美丽城市。当夜幕降临,咆哮的摩托车大军消失在老城区,这种想法使我最害怕。
Phiên âm tiếng Trung cho bài giảng luyện gõ tiếng Trung online bằng bộ gõ tiếng Trung sogou pinyin – Bài tập gõ tiếng Trung online Phần 10
Thich Nhat Hanh dài huí zhèngniàn de qíjī
dàilǐng chéng qiān shàng wàn de nèixīn shìjiè hépíng de yuènán chánzōng dàshī huí dàole lìng rén nányǐ zhìxìn de lǚchéng de qǐdiǎn.
“Měi zhǐ niǎo dōu xǐhuān zìjǐ de cháo” kěnéng shì miáoshù chánzōng dàshī Thich Nhat Hanh huí jiā de zuì hǎo fāngshì.
Shīfu huí dàole tǎ xiù tǎ (Tu Hieu Pagoda), tā cóng 1942 nián kāishǐ xuéxí hé shíjiàn chánzōng, nà shí tā 16 suì.
Xiànzài zuò zài lúnyǐ shàng, nǎoyìxuè de hòuyízhèng, tā de yǎnjīng réngrán míngliàng, nèizài lìliàng shízú, tā zuò chū de měi yīgè gōutōng shǒushì réngrán qīngxī. Jǐnguǎn tā zuòzhe bù dòng, dàn tā cóng bù tíng de huángù sìzhōu, guānchá. Zhèngrú tāsuǒ xiě de:“Zuòzhe bù dòng”, kàn dé gèng qīngchǔ.
Zài 2005 nián zhì 2008 nián qíjiān, wǒ bùzhǐ yīcì de yǔ shīfu yīqǐ jīnglìle zhè zhǒng píngjìng, dāngshí wǒ yǒu jīhuì cānjiāle shīfu yǔ yuènán fójiào sēng jiā lǐngxiù zhī jiān de duìhuà, yǐjí tā zhǐdǎo zhīshì fēnzǐ hé qǐyè jiā de fófǎ lùnshuō he míngxiǎng kèchéng. Yuènán.
Zǎo zài 2008 nián, chánzōng dàshī zài húzhìmíng shì hé huì ān gǔzhèn jǔbàn de liǎng cì “hūxī yǔ wéixiào” kèchéng zhōng, jiāng yòushǒu fàng zàixīn shàng, ránhòu dītóu kàn xiàng suǒyǒu rén, chuánbò hépíng yǔ yìshí de néngliàng dàtīng lǐ de guānzhòng. Dāng tā zuò zài héhuā de lìchǎng shàng jiāotán shí, wǒ gǎndào ānníng chōngchìle dàtīng de měi gè jiǎoluò, biàn chéngle liúxiàng wǒ de xiǎo xī. Wǒ bùxiǎng dǎpò nàgè zhuàngtài. Dāng wǒ huángù sìzhōu shí, shù bǎi rén dōu bǎochí chénmò hé zhuānxīn.
Jìngzuò shì shīfu jīngcháng tánlùn de héxīn zhǔtí zhī yī.
“Tōngcháng, dāng wǒmen jiāng píngguǒzhīdào rù bōlí bēi zhòng shí, zhīyè huì biàn dé húnzhuó. Rúguǒ wǒmen xiǎng hè yībēi qīngchè de píngguǒ zhī, zé bìxū jiāng bōlí bēi jìng zhì wǔ fēnzhōng, yǐbiàn suǒyǒu cánzhā dōuliú zài bōlí bēi zhōng. Guǒ zhī jiāng yǒu shíjiān chén rù bōlí bēi dǐbù; cǐwài, rúguǒ ràng nín de shēntǐ jìngzhǐ bù dòng, bǎochí jǐzhù shēn zhí, fàngsōng shēnxīn, zhùyì guānchá hūxī, zé kěyǐ shǐ shēntǐ píngjìng xiàlái. Jièyì bìng zhǎodào nèixīn de píngjìng.
“Jìngzuò bìng zhuānzhù yú wǒmen de hūxī, yìshí dào zìjǐ de cúnzài shì yī zhǒng jí dà de xìngfú. Jìngzuò, bùyào shìtú chéngwéi lìng yīgèrén. Dāng wǒmen de sīxiǎng chǔyú jìngzhǐ zhuàngtài shí, wǒmen kěyǐ jiēchù dào yīzhí yǐlái de qíjī zài wǒmen zhōuwéi.”
Chánzōng dàshī Thich Nhat Hanh yú 2018 nián 10 yuè 28 rì dàodá shùn huà de Tu Hieu tǎ hòu, xiàng sēnglǚ hé zhuīsuí zhě huīshǒu zhìyì.
Zài yǔ chuánzhǎng de huìtán zhōng, yuènán qǐyè jiā shuō tāmen tài mángle, zǒng shì fāxiàn zìjǐ zài zhēngfēnduómiǎo de jìngzhēng zhōng máng dé bùkě kāijiāo. Tāmen zhōng de yīxiē rén shuō, tāmen zhǎo bù dào rènhé rén dàibiǎo tāmen zuò zhè xiàng gōngzuò, yīncǐ tāmen shènzhì méiyǒu shíjiān yǔ jiārén yīqǐ chī zǎocān huò qítā fàncài.
Chuánzhǎng shuō, zhèng shì yóuyú zhèxiē rén, tāmen zǒng shì yào cōngmáng ér yòu méiyǒu shíjiān zhīdào tāmen suǒ cǎiqǔ de měi yībù huò měi dùn fàn, wǒmen “dōu bìxū hùxiāng zhīchí cáinéng xiūxí yīxià”.
Tā shuō, rúguǒ wǒmen cuòguò xiànzài huò xiànzài de shíkè, wǒmen jiāng shīqù shēngmìng.
Wǒmen dōu míngbái zhè yīdiǎn. Dànshì wèntí shì wǒmen réngránguòzhe wǒmen de rìcháng shēnghuó, jiù xiàng wǒmen cóng wèi tīng shuōguò zhège shénqí de zōngzhǐ yīyàng. Wǒmen xiànrùle yōulǜ, kǒngjù hé yǔ shíjiān sàipǎo de shēnyuān.
Duōkuīle shīfu, wǒ xué huì liǎo rúhé tōngguò wǒ zuò chū de měi yīgè xíngwéi hé shǒushì lái yìngduì bēishāng bìng tuánjié qǐlái. Wǒ liǎojiě dào, wǒmen zhēnzhèng de jiāyuán xiànzài hé xiànzài dōu zài zìwǒ zhī dǎo shàng.
Tā shuō:“Měi gè rén měitiān yìng gāi huā wǔ dào shí fēnzhōng, rúguǒ kěyǐ dehuà, huā 20 dào 30 fēnzhōng, zuòzhe bù dòng, yǐ biǎozhāng zìjǐ.”
Tā zhǐdǎo wǒmen rúhé zhèngcān de jìncān: Huǎnmàn tūnyàn bìng yìshí dào wǒmen zài chī shénme. Tā zhǐdǎo wǒmen rúhé zài húzhìmíng shì Van Thanh gōngyuán de cǎodì hé huì ān dì hǎitān shàng sànbù shí jìnxíng míngxiǎng.
Shù shí niánlái tīng shuōguò chánzōng dàshī de zhīshì fēnzǐ hé qǐyè jiā, zài shūběn hé lùxiàngdài de zhíjiē zhǐdǎo xià, cái tōngguò shūběn hé lùxiàngdài rènshí tā.
Láizì méihuā cūn de qítā dàshī gěi měi wèi cān huì zhě tígōngle xīnlǐ zīxún, bìng zhǐdǎo tāmen zhōng de 500 wèi fàngsōng shēnxīn, ràng tāmen tǎng zài cǎodì shàng guānchá hūxī. Yīxiē fúwùyuán wúfǎ dǐkàng zhè zhǒng shùn huá de gǎnjué, bàntú rùshuì.
Wǒmen ràng kèchéng gǎndào gǎn’ēn hé kuàilè, xīshōule dàliàng de zhèng néngliàng-zìwǒ yìshí de néngliàng, bìngqiě zhī dào rúhé hūxī hé wéixiào.
Zhèxiē tiān, měi cì wǒ kàn dào wǎn lǐ fāyá de dàogǔ de zhàopiàn shí, dōu xiàngzhēngzhe “hūxī hé wéixiào”, wǒ zǒng shì duì zìjǐ wéixiào.
Xǔduō yuènán rén hòulái biǎoshì xīwàng yǔ chánzōng dàshī Thich Nhat Hanh zài yuènán kāishè gèng duō de míngxiǎng kèchéng, dàn yíhàn de shì, yóuyú mǒu xiē yuányīn, suǒyǒu cǐ lèi kèchéng zì 2009 nián yǐlái dōu guānbìle.
Dànshì xiànzài, tā de zǔguó ràng tā huíláile.
Zhèngrú tā suǒ shuō dì nàyàng:
Wǒ dàole, wǒ huíláile
zài zhèlǐ, zài xiànzài
Wǒ hěn jiānqiáng, wǒ hěn zìyóu
zuìhòu, wǒ zhù.
Nǎo chūxiě hòu, tā de bìngqíng fāshēngle hěn dà biànhuà, jǐnguǎn zhìliáo tā dì měiguó yīshēng chēng tā de kāngfù shì qíjī.
Dànshì duìyú yīgè xiàng tā yīyàng xǐng lái, zhǎodàole hépíng yǔ zhēnzhèng xìngfú de míngxiǎng zhě lái shuō, yóu jíbìng yǐnqǐ de zhàng’ài zhǐshì fótuó zhǐchū de “chūshēng, biàn lǎo, shēngbìng hé chuísǐ” guòchéng zhōng xiǎn’éryìjiàn de jiēduàn zhī yī, yǔzhòu zhōng suǒyǒu shēngwù bìxū jīnglì de guòchéng.
Rújīn, xiǎngnián 92 suì de chánzōng dàshī cóng méizi cūn kāishǐ de lǚchéng yǐ zhuǎnxiàng língxìng de qǐyuán, huí dào tā rènkě de yuánzé: Méiyǒu shēng, méiyǒu sǐwáng, méiyǒu kǒngjù, tā zài qízhōng tíchūle shìfàng kǒngjù hé kǒngjù de fāngfǎ. Bēishāng: Shénme dōu bù huì xiāowáng, zhǐ huì gǎibiàn xíngshì.
Wǒ xiàng zìjǐ bǎozhèng, wǒ jiàng zài shùn huà zhōngxīn zhèn de tú Hieu tǎ shàng bàifǎng shīfu, zàicì xīshōu tāsuǒ cìyǔ de wú jià hépíng, bùjǐn shì wǒ, érqiě shì zhěnggè rénlèi 40 duōniánlái de quán rénlèi, bō xiàle zhǒngzǐ. Zhèngniàn.
Jīngjì kuàisù zēng cháng shíqí de jiàzhíguān hǔnluàn
yuènán jiāng yǒu yītiān chéngwéi xiānjìn de jīngjì tǐ, dàn zhuǎnxíng de dàijià kěnéng hěn gāo.
Shàng yīcì wǒ zài hénèi shí, wǒ gǎndào kǒngjù. Dāng wǒ shēnyè huí dào lǚguǎn, zhèng yào chuānyuè měilì de Ly Thai To jiē shí, túrán yǒu shù shí liàng páoxiāo de mótuō chē túrán mào chū lái, zài yī chǎng fēngkuáng de, kěnéng zhìmìng de bǐsài zhōng zài wǒ miànqián dǎléi. Zhè shì zhèxiē “yóuxì” zhī yī, qízhōng yī liàng mótuō chē bèi qítā suǒyǒu rén yǐjí gāo de sùdù zhuīzhú chéngzhèn.
Dāngrán, zhídào 2010 nián wǒ zhù zài hénèi shí, wǒ dū mùdǔle xǔduō huāngtáng de bǐsài. Dànshì zhè cì bǐsài kàn qǐlái gèngjiā huāngtáng. Lìng wǒ jīngyà de shì,“xuǎnshǒu” xiànzài bāokuò niánqīng nǚxìng, qízhōng liǎng míng qí mótuō chē, biǎoxiàn dé yǔ niánqīng nánxìng yīyàng wéixiǎn. Érqiě méiyǒu rén dàizhe tóukuī. Kǎolǜ dào bǐsài de fēngkuáng sùdù, yǐ jí zájì jiēchù bèi zhuīzhú de qiú duì, jíshí sǐwáng de fēngxiǎn hěn gāo.
Yèmù jiànglín shí, bùluò xiàng yī shǎn ér shì yīyàng xùnsù xiāoshī. Wǒ xiǎng zhīdào suízhe shì zhōngxīn zàicì biàn dé ānjìng. Zhèxiē niánqīng rén xiǎngshòu fùmǔ shènzhì mèng even yǐ qiú de jīhuì. Qián jǐ dài rén jīnglìle liǎng cì zhànzhēng de jiānxīn hé bǔtiē qī. Xīn de rén kěyǐ xuéxí, fánróng, jiāoliú, lǚxíng… Nàme, wèishéme tāmen yào yǐ zhè zhǒng wúcháng de fāngshì màozhe shēngmìng wéixiǎn?
Wǒ bùjīn yào kǎolǜ yīgè yǔ wǒ niánlíng xiāngjìn de qīn’ài de yuènán péngyǒu. Dāng tā xiǎoshíhòu, suízhe měiguó hōngzhà de shēngjí, tā de xuéxiào yǐjīng bān lí hénèi. Tā hé tā de tóngxué yǔ nóngmín shēnghuóle hěn zhǎng yīduàn shíjiān, měi gé liǎng zhōu yǔ tāmen de lǎoshī yīqǐ qí zìxíngchē huí dào chéngshì, yǔ fùmǔ zài yīqǐ zhǐyǒu jǐ gè xiǎoshí. Tāmen zài qīhēi de yèwǎn zhèyàng zuò, yǐ quèbǎo tāmen zài límíng zhīqián néng huí dào xiāngxià.
Nà yěshì dài lúnzi de wéixiǎn yèwǎn qí xíng, dàn xíngshì què bùtóng. Xiàng jīntiān de niánqīng sàichē shǒu yīyàng, wǒ de péngyǒu hé tā de tóngxué dōu méiyǒu dài tóukuī. Qǔ’érdàizhī dì shì, tāmen dài de shì dàdà chāodà hào de yuánzhuī xíng màozi, mùdì shì bǎohù zìjǐ de xiǎo nǎodai, shǐ qí miǎn shòu kěnéng bàozhà de suìpiàn de shānghài.
Huíyì qǐ zhège gùshì, wǒ gǎndào kùnhuò: Wèishéme gèng qīngsōng de shēnghuó dǎo zhì liǎo rúcǐ hǔnluàn de jiàzhíguān? Wǒ hái xiǎngdàole wǒ jīngcháng tīng dào de xǔduō qítā shèhuì dòngdàng jīxiàng: Líhūn rénshù jīzēng, suǒsuì shìwù de fányǎn, yìtú dǎdòng biérén de xiāofèi zhǔyì, duì zhàiwù de yīlài ér bùshì gōngzuò……kěndìng zhèxiē wèntí yīzhí cúnzài, dànshì zài jīngjì kuàisù zēngzhǎng de shíqí, niánqīng rén sìhū gèng shì gǎndào kùnrǎo.
Zhè bùjǐn shì yuènán wèntí. Zài 1950 niándài, měiguó diànyǐng “wúyuán wúgù de pàn jūn”(Rebel Without a Cause) zhǎnshìle fùyǒu de niánqīng rén rúhé tōngguò zài chéngzhèn wài de dàolù shàng wán “jī yóuxì” ér màozhe shēngmìng wéixiǎn. Zài yī chǎng xiǎo jī yóuxì zhōng, liǎng gè jiàshǐ yuán zài pèngzhuàng guòchéng zhōng xiānghù bǐsài, zhídào yīgè wān dào… Huòzhě liǎng zhě dōu kěnéng zài zhuàngchē zhōng sǐwáng. Zhèxiē fùyǒu de niánqīng rén céngjīng màozhe shēngmìng wéixiǎn de ángguì qìchē, duìyú dāngshí dì měiguó pǔtōng gōngrén lái shuō shì yáo bùkě jí de.
Zhè bù fēicháng chénggōng de diànyǐng zhǐ zài miáohuì shèhuì shàng yīgè fēicháng fùyù de qúntǐ de dàodé lúnsàng. Gāi qíngjié zài xīnlǐ jiěshì shàng chōngmǎnle kuāzhāng hé jiǎndān huà. Dànshìshí zhèngmíng, míngxīng yǎnyuán zhānmǔsī·dí ēn (James Dean) sǐ yú chēhuò, xiǎngnián 24 suì, shènzhì shì zài diànyǐng shàngyìng zhīqián. Tā yě bèi gāodàng qìchē hé wúyìshí de chāosù mí zhùle.
Zài 1980 niándài, xībānyá jīnglìle yīduàn shèhuì dòngdàng shíqí. Jǐ shí nián lái, zài fàxīsī dúcái zhě fúlǎngxīsī kē·fú lǎng gē (Francisco Franco) de lǐngdǎo xià, gāi guó yīzhí chǔyú bǎoshǒu hé zhòngnán qīng nǚ de tiānzhǔjiào sīxiǎng de dàodé yǎngài zhī xià. Dàn shì zài fú lǎng gē (Franco) yú 1975 nián qùshì hòu, suízhe xiàng mínzhǔ de guòdù, chūxiànle “pòhuài”(qǔxiāo fēng gài). Duìyú niánlíng gèng dà, gèng chuántǒng de xībānyá rén lái shuō, sìhū niánqīng rén túrán cānyùle yī chǎng wú yìyì de jìngsài, yǐ zēngjiā xìng guānxì de shùliàng hé fùzá xìng.
Zhìyú yuènán, ruǎn huì·qiè pǔ (Nguyen Huy Thiep) zài 2000 niándài chūbǎn de jīngcǎi xiǎoshuō “zhì èrshí nián” zhōng yǒulì de jiǎngshùle yīgè kùnhuò de niánqīng rén de gùshì. Gāi qíngjié de línggǎn láizì tā zìjǐ érzi de gùshì. Tā jiǎngshùle yīgè niánqīng rén zài dúpǐn fāngmiàn de dòuzhēng, duì mótuō chē de kuángrè yǐjí duì xuéxí, gōngzuò huò fǔyǎng jiātíng de wánquán bùmǎn. Yǔ dì pǔ de qítā zhùzuò yīyàng, zhè běn xiǎoshuō chuándále shēnkè de dàodé hǔnluàn gǎn.
1950 Niándài dì měiguó,1980 niándài de xībānyá hé 2000 niándài de yuènán yǒu yīxiē gòngtóng diǎn. Zài zhè sān gè guójiā, zhè dōu shì qiánsuǒwèiyǒu de jīngjì fánróng hé lìng rén zhènjīng de shèhuì zhuǎnxíng shíqí. Zài suǒyǒu qíngkuàng xià, zīyuán hé jīhuì dì túrán fēngfù shǐ xǔduō niánqīng rén de jìlǜ yánmíng hé xīshēng de xīntài xiǎndé huāngmiù.
Zhè zhǒng guòdù bù huì yǒngyuǎn chíxù xiàqù. Chízǎo huì dádào xīn de pínghéng. Rújīn, měiguó hé xībānyá shì fādá shèhuì, shèhuì fādá. Duì pànluàn fèn zǐ wúgù wúgù huò wúcháng xìng làn jiāo de dānyōu yǐjīng xiāoshī.
Wǒ háo bù huáiyí yuènán yěyǒu yītiān huì chéngwéi xiānjìn de jīngjì tǐ, érqiě wǒ zhēn de bù dānxīn chíjiǔ de dàodé lúnsàng. Shíjì shang, yuènán rénmín zhāshi de gōngzuò dàodé hé qiángliè de zérèn xīn gěi wǒ liú xiàle shēnkè de yìnxiàng.
Dànshì zhèxiē guòdù kěnéng dàijià gāo’áng. Zài cǐ guòchéng zhōng, xǔduō jiātíng yīn bùshìdàng de sǐwáng, xīdú, chénzhòng de zhàiwù hé jiātíng bù hé ér shòushāng. Duìyú zhèxiē pòsuì de jiātíng lái shuō, zhīdào xiàng tāmen zhèyàng de wèntí yǒu yītiān huì xiāotuì bìng bù shì shénme ānwèi.
Zuòwéi yīgè ài hénèi de rén, wǒ cóng zhè duàn hǔnluàn de jiàzhíguān zhòng kàn dàole lìng yīgè pòhuài xìng de hòuguǒ. Zài kuàisù de jīngjì zēng cháng shíqí, chéngshì dì xìnggé hěn róngyì sàngshī. Tóuzī zhě yuànyì wèi xúnqiú jíshí lìrùn ér chāichú rènhé dōngxī, bìng qūzhú rènhé rén. Zhèyàng yī lái, tāmen biàn dédàole xīn gōngyù de gòumǎi zhě hé xīn shāngchǎng zhōng de gòuwù zhě de zhīchí, tāmen kěwàng xuànyào xiāofèi zhǔyì, shènzhì yǐ gāo é zhàiwù wèi dàijià.
Hénèi xūyào zhōngchéng de méngyǒu bǎochí mèilì hé yí jū. Dāng suǒyǒu zhèxiē kuángrè dōu jiāng jiéshù shí, tā xūyào dédào lǐjiě hé bǎohù, yǐ bǎohù qí jūmín de fúzhǐ. Dànshì, zhèxiē jiāng fánróng shì wéi lǐsuǒdāngrán de niánqīng rén bìng bùzàihū tāmen zhǎng dà dì měilì chéngshì. Dàng yèmù jiànglín, páoxiāo de mótuō chē dàjūn xiāoshī zài lǎo chéngqū, zhè zhǒng xiǎngfǎ shǐ wǒ zuì hàipà.
Luyện tập chuyên sâu kỹ năng đọc hiểu tiếng Trung online của Thầy Vũ Bài tập gõ tiếng Trung online Phần 10
Thích Nhất Hạnh mang đến cho gia đình điều kỳ diệu của chánh niệm
Thiền sư Việt Nam, người đã hướng dẫn hàng triệu người đến với bình an nội tâm đã trở lại nơi một cuộc hành trình đáng kinh ngạc đã bắt đầu.
“Mỗi con chim thích tổ của riêng mình” có thể là cách tốt nhất để mô tả về cuộc trở về nhà của Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Sư về trụ trì chùa Từ Hiếu – nơi Ngài tu học và tu theo Thiền tông từ năm 1942, khi mới 16 tuổi.
Giờ đây, ngồi trên xe lăn, di chứng xuất huyết não, đôi mắt của ông vẫn sáng và đầy nội lực, từng cử chỉ giao tiếp ông vẫn rõ ràng. Và mặc dù anh ta ngồi yên, anh ta không ngừng nhìn xung quanh, quan sát. Như ông đã viết: “Ngồi yên”, để nhìn mọi thứ rõ ràng hơn.
Tôi đã trải nghiệm sự tĩnh lặng đó với Thầy hơn một lần trong khoảng thời gian từ năm 2005 đến năm 2008, khi có dịp tham dự các buổi nói chuyện giữa Thầy và các vị lãnh đạo GHPGVN, cũng như các buổi pháp thoại và các khóa thiền do Thầy hướng dẫn các trí thức và doanh nhân trong Việt Nam.
Trong hai khóa học “Thở và nụ cười” tại Thành phố Hồ Chí Minh và phố cổ Hội An vào năm 2008, Thiền sư đã truyền năng lượng của hòa bình và tỉnh giác cho mọi người chỉ bằng cách đặt tay phải lên trái tim rồi nhìn xuống. khán giả trong hội trường. Khi anh ấy ngồi kiết già và nói chuyện, tôi cảm thấy sự yên bình tràn ngập khắp mọi ngóc ngách của đại sảnh và biến thành một dòng suối chảy vào tôi. Tôi không muốn phá vỡ trạng thái đó. Và khi tôi nhìn xung quanh, hàng trăm người đều im lặng và chăm chú.
Ngồi yên là một trong những chủ đề cốt lõi mà Sư Phụ thường nói đến.
“Thông thường, khi chúng ta rót nước táo vào ly, nước ép sẽ bị đục. Và nếu chúng ta muốn có một ly nước táo trong, chúng ta phải để nguyên ly trong 5 -10 phút để tất cả cặn bẩn trong Nước ép sẽ có thời gian chìm xuống đáy ly. Ngoài ra, nếu bạn để cơ thể ngồi yên, giữ thẳng cột sống, thư giãn cả tâm trí và cơ thể và quan sát hơi thở bằng chánh niệm, bạn có thể giúp cơ thể bình tĩnh và tâm trí và tìm thấy sự bình yên bên trong.
“Ngồi yên và tập trung vào hơi thở, ý thức được rằng mình đang tồn tại là một niềm hạnh phúc lớn lao. Ngồi yên và đừng cố trở thành người khác. Khi tâm trí được nghỉ ngơi, chúng ta có thể tiếp xúc với những điều kỳ diệu đã từng có. ở đó xung quanh chúng ta. ”
Thiền sư Thích Nhất Hạnh vẫy tay chào các nhà sư và tín đồ sau khi ông đến chùa Từ Hiếu, Huế vào ngày 28/10/2018.
Trong buổi trò chuyện với Thạc sĩ, các doanh nhân Việt Nam cho biết họ quá bận rộn và luôn thấy mình phải chạy đua với thời gian với hàng núi công việc không bao giờ có thể hoàn thành. Một số người trong số họ cho biết họ không thể tìm thấy ai để làm thay công việc của họ, vì vậy họ thậm chí không có thời gian để ăn sáng hoặc các bữa ăn khác với gia đình.
Sư Phụ nói rằng chính vì những người như vậy, luôn phải gấp gáp và không thể có thời gian để ý thức từng bước đi hay từng bữa ăn của mình, nên chúng ta “phải hỗ trợ nhau mới có thời gian nghỉ ngơi.”
Nếu chúng ta bỏ lỡ khoảnh khắc của mình ở đây và bây giờ, chúng ta sẽ mất mạng, ông nói.
Tất cả chúng tôi đều hiểu điều đó. Nhưng vấn đề là chúng ta vẫn sống cuộc sống hàng ngày của mình như thể chúng ta chưa bao giờ biết đến hoặc nghe nói về nguyên lý kỳ diệu này. Chúng ta đã chìm quá sâu vào những lo lắng, sợ hãi và cuộc chạy đua với thời gian.
Nhờ có Sư phụ, tôi đã học được cách đối mặt với nỗi buồn và kéo bản thân lại gần nhau, thông qua từng hành vi và cử chỉ tôi làm. Tôi đã biết rằng ngôi nhà thực sự của chúng tôi là ở đây và bây giờ, trên hòn đảo của chính mình.
“Mỗi ngày, mỗi người nên dành ra năm mười phút và nếu có thể, hãy dành ra 20-30 phút, ngồi yên để nhận ra chính mình. Ngồi yên để đón nhận cuộc sống”, anh nói.
Anh ấy hướng dẫn chúng tôi cách dùng bữa với chánh niệm: nuốt chậm và ý thức được những gì chúng tôi đang ăn. Anh hướng dẫn chúng tôi cách thiền khi đi dạo trên sân cỏ ở Công viên Văn Thánh, Thành phố Hồ Chí Minh và bãi biển ở Hội An.
Những trí thức và doanh nhân đã nghe đến Thiền sư trong nhiều thập kỷ và chỉ biết đến Ngài qua sách báo và video clip đã tỏa sáng rực rỡ khi họ được Ngài hướng dẫn trực tiếp.
Các đạo sư khác từ Làng Mai đã tư vấn tâm lý cho từng thị giả và hướng dẫn 500 người trong số họ thư giãn thân tâm, để họ nằm xuống cỏ và quan sát hơi thở của họ. Một số tiếp viên không thể chống lại cảm giác êm ái và ngủ quên giữa chừng.
Chúng tôi rời khóa học với cảm giác biết ơn và vui vẻ, hấp thụ một lượng năng lượng tích cực đáng kể – năng lượng của sự tự nhận thức, và biết cách thở và mỉm cười.
Những ngày này, mỗi khi nhìn hình ảnh hạt lúa nảy mầm trong bát, biểu tượng “thở và cười”, tôi luôn tự mỉm cười với chính mình.
Nhiều người Việt Nam sau đó bày tỏ mong muốn có thêm nhiều khóa thiền với Thiền sư Thích Nhất Hạnh tại Việt Nam, nhưng đáng tiếc là không hiểu vì lý do gì mà tất cả các chương trình như vậy đều đóng cửa từ năm 2009.
Nhưng giờ đây, quê hương đã có anh trở lại.
Như ông đã nói nổi tiếng:
Tôi đã đến, tôi đã về nhà
Ở đây, bây giờ
Tôi vững chắc, tôi tự do
Cuối cùng, tôi sống.
Tình trạng của anh ấy đã thay đổi nhiều sau khi bị xuất huyết não, mặc dù sự hồi phục của anh ấy đã được các bác sĩ Mỹ đã điều trị cho anh ấy là kỳ diệu.
Nhưng đối với một thiền giả đã tỉnh ngộ, tìm được bình an và hạnh phúc đích thực như anh, những chướng ngại do bệnh tật gây ra chỉ là một trong những giai đoạn hiển nhiên của quá trình “sinh, lão, bệnh, tử” mà Đức Phật đã chỉ ra, một quá trình mà tất cả các sinh vật sống trong vũ trụ đều phải trải qua.
Bây giờ ở tuổi 92, cuộc hành trình của Thiền sư từ Làng Mai đã hướng về cội nguồn của tâm linh, quay trở lại với nguyên tắc mà ông tán thành: không sinh, không chết, không sợ hãi, trong đó ông đề xuất cách để loại bỏ sợ hãi và đau buồn: không có gì chết, nó chỉ thay đổi hình thức.
Tôi đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ đến thăm Thầy tại chùa Từ Hiếu, thành phố Huế, để một lần nữa thấm thía sự bình an vô giá mà Thầy đã ban tặng, không chỉ cho riêng tôi mà cho cả nhân loại hơn 40 năm gieo mầm. của chánh niệm.
Giá trị lẫn lộn trong thời kỳ tăng trưởng kinh tế nhanh chóng
Một ngày nào đó Việt Nam sẽ trở thành một nền kinh tế tiên tiến nhưng quá trình chuyển đổi có thể tốn kém.
Lần cuối cùng tôi ở Hà Nội, tôi cảm thấy sợ hãi. Khi tôi trở về khách sạn vào đêm khuya, và chuẩn bị băng qua con đường Lý Thái Tổ xinh đẹp, hàng chục chiếc xe máy ầm ầm bất ngờ nổi lên, ầm ầm trước mặt tôi trong một cuộc đua điên cuồng và có khả năng gây chết người. Đó là một trong những “trò chơi”, nơi một trong những chiếc xe máy bị đuổi qua thị trấn, với tốc độ rất cao, bởi tất cả những người khác.
Tất nhiên, tôi đã chứng kiến nhiều cuộc đua vô lý như thế này khi tôi sống ở Hà Nội, cho đến năm 2010. Nhưng lần này trò chơi có vẻ hoang dã hơn. Tôi ngạc nhiên, những “tay chơi” lúc này gồm những thiếu nữ, hai người đi xe máy, hành xử nguy hiểm chẳng kém gì các thanh niên. Và không ai đội mũ bảo hiểm. Với tốc độ điên cuồng của cuộc đua, và những pha nhào lộn để chạm vào nhóm bị truy đuổi, nguy cơ tử vong tức thì rất cao.
Đám đông biến mất nhanh như chớp trong bóng đêm, nhanh như chớp. Khi trung tâm thành phố trở nên yên tĩnh trở lại, tôi tự hỏi. Những người trẻ tuổi này được hưởng những cơ hội mà cha mẹ họ thậm chí không thể mơ tới. Các thế hệ trước đã trải qua gian khổ của hai cuộc chiến tranh và thời kỳ bao cấp. Người mới có thể học hành, làm ăn phát đạt, giao tiếp, du lịch … Vậy, tại sao họ lại liều mạng một cách vô cớ như vậy?
Tôi không thể kiềm chế khi nghĩ về một người bạn Việt Nam thân thiết hơn tuổi tôi. Khi còn là một đứa trẻ, khi bom Mỹ ngày càng leo thang, trường của cô đã được chuyển ra khỏi Hà Nội. Cô và các bạn cùng lớp đã sống một thời gian dài với những người nông dân, đi xe đạp trở về thành phố với giáo viên của họ vài tuần một lần, để ở với cha mẹ của họ chỉ trong vài giờ. Họ đã làm như vậy trong đêm tối, để đảm bảo rằng họ sẽ trở về vùng nông thôn vào rạng sáng.
Đó cũng là một chuyến đi đêm nguy hiểm trên bánh xe, nhưng thuộc một loại khác. Giống như các tay đua trẻ ngày nay, bạn tôi và các bạn cùng lớp của cô ấy không đội mũ bảo hiểm. Thay vào đó, chúng có những chiếc mũ hình nón quá khổ nhằm mục đích bảo vệ cái đầu nhỏ bé của chúng khỏi mảnh đạn của những vụ nổ có thể xảy ra.
Nhớ lại câu chuyện này, tôi cảm thấy khó hiểu: tại sao một cuộc sống dễ dàng hơn nhiều lại dẫn đến những giá trị lẫn lộn như vậy? Tôi cũng nghĩ về nhiều dấu hiệu khác của sự gián đoạn xã hội mà tôi thường nghe về: sự bùng nổ về số lượng các cuộc ly hôn, sự gia tăng của các vụ phù phiếm, chủ nghĩa tiêu dùng nhằm gây ấn tượng với người khác, phụ thuộc vào các khoản nợ hơn là công việc … Chắc chắn là những điều này các vấn đề luôn tồn tại trong mọi thời đại, nhưng chúng dường như trở nên trầm trọng hơn trong giới trẻ trong thời kỳ kinh tế phát triển nhanh chóng.
Đây không chỉ là vấn đề của Việt Nam. Vào những năm 1950, bộ phim Mỹ “Rebel without a Cause” cho thấy những thanh niên giàu có đã liều mạng như thế nào khi chơi “trò chơi gà” trên một con đường bên ngoài thị trấn. Trong một trò chơi đá gà, hai người lái xe đua về phía nhau trên đường va chạm cho đến khi một người đổi hướng … hoặc cả hai có thể chết trong vụ va chạm. Những chiếc xe hơi đắt tiền mà những thanh niên giàu có này sử dụng để liều mạng đã nằm ngoài tầm với của những người lao động Mỹ bình thường thời bấy giờ.
Bộ phim rất thành công này nhằm khắc họa sự suy đồi đạo đức của một nhóm cực kỳ giàu có trong xã hội. Cốt truyện rất phóng đại và đơn giản hóa trong các diễn giải tâm lý của nó. Nhưng người ta nói rằng James Dean, nam diễn viên ngôi sao, đã chết trong một vụ tai nạn đường bộ ở tuổi 24, ngay cả trước khi bộ phim được phát hành. Anh ta cũng bị mê hoặc bởi những chiếc xe sang trọng và tốc độ không cần suy nghĩ.
Vào những năm 1980, đến lượt Tây Ban Nha trải qua một thời kỳ hỗn loạn xã hội. Trong nhiều thập kỷ, dưới thời độc tài phát xít Francisco Franco, đất nước đã nằm dưới cái nắp đạo đức của một tâm lý Công giáo bảo thủ và gia trưởng. Nhưng sau cái chết của Franco vào năm 1975, với quá trình chuyển đổi sang dân chủ, đã xuất hiện “destape” (việc tháo nắp). Đối với những người Tây Ban Nha lớn tuổi và truyền thống hơn, cảm giác như thể những người trẻ tuổi đột nhiên tham gia vào một cuộc chạy đua vô tri nhằm nhân lên số lượng và độ phức tạp của các mối quan hệ tình dục.
Đối với Việt Nam, câu chuyện về những người trẻ tuổi hoang mang đã được Nguyễn Huy Thiệp kể lại một cách mạnh mẽ trong cuốn tiểu thuyết tuyệt vời “Hai mươi năm của chúng ta” xuất bản vào những năm 2000. Cốt truyện được lấy cảm hứng từ câu chuyện của chính con trai ông. Phim kể về cuộc đấu tranh của một chàng trai trẻ với ma túy, niềm đam mê đua xe mô tô và hoàn toàn không quan tâm đến việc học tập, làm việc hoặc nuôi dạy gia đình. Giống với các tác phẩm khác của Thiep, cuốn tiểu thuyết này truyền tải một cảm giác về sự bất ổn đạo đức sâu sắc.
Mỹ những năm 1950, Tây Ban Nha những năm 1980 và Việt Nam những năm 2000 có những điểm chung. Ở cả ba quốc gia, đó là thời kỳ thịnh vượng kinh tế chưa từng có và sự chuyển đổi xã hội khó hiểu. Và trong mọi trường hợp, nguồn lực và cơ hội đột ngột có được khiến tâm lý kỷ luật và hy sinh của thế hệ già trở nên vô lý đối với nhiều người trẻ.
Sự chuyển đổi kiểu này không kéo dài mãi mãi. Sớm muộn gì cũng đạt được trạng thái cân bằng mới. Hoa Kỳ và Tây Ban Nha ngày nay là những nền kinh tế tiên tiến với một xã hội tốt đẹp. Lo lắng về những kẻ nổi loạn vô cớ hoặc lăng nhăng tình dục vô cớ đã không còn nữa.
Tôi không nghi ngờ rằng một ngày nào đó Việt Nam cũng sẽ trở thành một nền kinh tế tiên tiến, và tôi không thực sự lo lắng về sự suy đồi đạo đức lâu dài. Trên thực tế, tôi rất ấn tượng về tinh thần làm việc đoàn kết và tinh thần trách nhiệm của người Việt Nam.
Nhưng những chuyển đổi này có thể tốn kém. Trên đường đi, nhiều gia đình bị thương bởi cái chết không kịp thời, lạm dụng ma túy, nợ nần chồng chất và gia đình bất hòa. Đối với những gia đình tan vỡ này, biết rằng một ngày nào đó những vấn đề như của họ sẽ thuyên giảm không phải là điều an ủi.
Là một người yêu Hà Nội, tôi thấy một hậu quả tai hại khác từ thời kỳ hỗn loạn các giá trị này. Đặc tính của một thành phố có thể dễ dàng bị mất đi trong thời kỳ kinh tế phát triển nhanh chóng. Các nhà đầu tư sẵn sàng phá bỏ bất cứ thứ gì và đẩy bất kỳ ai ra xa để tìm kiếm lợi nhuận tức thì. Và khi làm như vậy, họ được ủng hộ bởi những người mua căn hộ mới và những người mua sắm trong các trung tâm thương mại mới, những người khao khát thể hiện chủ nghĩa tiêu dùng ngay cả khi phải trả giá đắt.
Hà Nội cần các đồng minh cam kết để duy trì sự quyến rũ và đáng sống. Cô ấy cần được hiểu và bảo vệ, vì cuộc sống của cư dân nơi đây khi cơn sốt này sẽ kết thúc. Nhưng những người đàn ông và phụ nữ trẻ, những người coi sự thịnh vượng là điều hiển nhiên không quan tâm đến thành phố tuyệt vời nơi họ lớn lên. Và ý nghĩ này là điều khiến tôi sợ hãi nhất khi hàng đoàn xe máy ầm ầm biến mất về phía Khu Phố Cổ, trong bóng đêm.
Vậy là bài học hôm nay Bài tập gõ tiếng Trung online Phần 10 đến đây là hết rồi,cảm ơn các bạn đã luôn chú ý theo dõi,chúc các bạn có một buổi học online vui vẻ nhé.

