HomeHọc tiếng Trung onlineLuyện Gõ tiếng TrungHướng dẫn gõ tiếng Trung Sogou Pinyin bài 1

Hướng dẫn gõ tiếng Trung Sogou Pinyin bài 1

5/5 - (2 bình chọn)

Hướng dẫn gõ tiếng Trung Sogou Pinyin trên máy tính

Hướng dẫn gõ tiếng Trung Sogou Pinyin bài 1 là bài tập của Thầy Vũ chuyên hướng dẫn các bạn học viên cách luyện tập gõ tiếng Trung trên máy tính bằng bộ gõ tiếng Trung sogou pinyin. Bài tập này Thầy Vũ tổng hợp lại từ các trang báo mạng tiếng Trung để làm nguồn tài nguyên luyện kỹ năng đánh máy tiếng Trung hay còn gọi là soạn thảo văn bản tiếng Trung. Mỗi ngày chúng ta luyện tập gõ tiếng Trung bằng bộ gõ tiếng Trung sogou pinyin sẽ thúc đẩy quá trình học tiếng Trung hiệu quả nhanh hơn rất nhiều. Các bạn chú ý theo dõi bài giảng trực tuyến của Thầy Vũ trên website học tiếng Trung online ChineMaster nhé.

Dưới đây là một khóa học rất hấp dẫn dành cho những ai bạn muốn tìm hiểu về cách nhập hàng trên ứng dụng mua sắm lớn nhất Trung Quốc TAOBAO TMALL, nếu các bạn có hứng thú hoặc yêu cầu thì hãy nhanh tay truy cập vào liên kết sau nhé

Hướng dẫn nhập hàng Trung Quốc tận gốc taobao tmall 1688

Vậy là hiện nay Trung tâm tiếng Trung ChineMaster   đã có Cơ sở 2 tại Thành phố Hồ Chí Minh Quận 10 rồi. Các bạn hãy xem thông tin chi tiết lịch khai giảng mới nhất tại cơ sở tại Hà Nội và TP HCM tại liên kết sau nhé

Đăng ký lớp học tiếng Trung ChineMaster Hà Nội

Đăng ký lớp học tiếng Trung ChineMaster TP HCM Quận 10

Còn lại những bạn nào ở xa Trung tâm Tiếng Trung ChineMaster không thể đến học trực tiếp, thì bạn có thể tham gia các lớp ngôn ngữ Trung tâm giao tiếp trực tuyến qua Skype cùng Thầy Vũ tại link dưới đây nhé.

Tham gia lớp học tiếng Trung trực tuyến qua Skype

Các bạn hãy nhanh tay truy cập vào liên kết dưới đây để tải bộ gõ tiếng Trung sogou pinyin mới nhất và hay nhất là Thạc sĩ Nguyễn Minh Vũ đăng tải, bộ gõ tiếng trung trên máy tính này không giúp các bạn thành thạo hơn in the write memory but lift high to add your learning English.

Chi tiết tải bộ gõ tiếng Trung sogou pinyin mới nhất

Hiện nay Thầy Vũ đã mở thêm lớp học đào tạo về tiếng Trung Thương mại,các bạn có nhu cầu học thì hãy tham khảo tại link phía dưới đây nhé.

Tham khảo khoá học tiếng Trung thương mại

Nội dung bài Hướng dẫn gõ tiếng Trung Sogou Pinyin bài 1

Nội dung chi tiết bài giảng lớp học tiếng Trung online chuyên đề luyện tập kỹ năng gõ tiếng Trung sogou pinyin trên máy tính ngày 21 tháng 2 năm 2021 Hướng dẫn gõ tiếng Trung Sogou Pinyin bài 1

越南的馈赠文化延续了什么

向有权威的人赠送礼物已经很正常,但是我们必须意识到,这使“黑社会”制度化。

随着农历新年的临近,在我的企业家朋友中,一个共同的话题是政府官员对他们企业的定期回访。它们的出现有多种原因。要么对火灾和食品安全进行随机检查,要么只是“保持自己的状态”。

但是每年都有一件事保持不变。大多数企业都会给这些官员一些农历新年的礼物。

不涉及勒索。大多数礼物是自愿提供的。越南工商会(VCCI)在2016年的一份报告中说,在越南接受调查的外国直接投资(FDI)业务中,有45%承认向检查员赠送礼物。百分之八的人说,检查员直接要求提供“礼物”。

我亲身经历过。几年前,当我试图在河内的Cau Giay区开一家小咖啡馆时,我的团队和我不得不每月向当地政府“赠送”一些现金。这些人没有错过任何拍子。他们总是清楚地知道该地区的商店做得如何,并经常给出“建议”,以表明在每种情况下送给他们的适当现金量。例如,每个典型的小咖啡馆每个月要给他们500,000越南盾(合21美元);如果运作良好,则需支付700,000越南盾($ 30)。一家pho商店通常每月会给大约100万越南盾(42美元),而一家杂碎店通常会给200万越南盾(85美元)。

不仅如此。也有为上司提供的礼物,每季度一次或每年一次。就我个人而言,我认为这些官员将成为惊人的推销员。

由于全部是自愿的,因此该做法并未违反越南的反腐败法。

在纸面上,这些礼物通常是出于无害的目的而捐赠的:一些额外的假期资金,给老年官员更多的退休金,或在特殊庆祝活动中为他们的子孙子女提供的一些礼物。一切都做得很好。

但是,如果有人拒绝分发这些礼物会怎样?我认为,要回答这个问题并不难。

当然,这种送礼不必等待。法律程序太复杂了吗?一个“赞赏包”就可以解决问题。交警阻止您超速驾驶?少量现金可以使情况更加“灵活”。

这种根植于我们日常生活中的做法,创造了一个“黑社会”,将其隐藏在众目sight之下。

为什么它是系统性的

越南政府官员的薪水极低。一名政府工作人员每月的收入在200万越南盾至1860万越南盾之间。

但是,尽管收入很低,但为政府工作仍然是许多人的有利职业选择。为什么?因为这些职位通常需要特殊的,看不见的津贴。

他们没有一个合适的主意,愿意花数十亿越南盾(数万美元)去一家国有医院当护士,月薪为200万越南盾。几乎没有人相信海关人员,即使是在主要港口工作的人员,每月的收入也不足1000万越南盾。几乎每个人都知道,这些人尽管薪水微薄,却获得了更有价值的东西:权力。每个人都知道,正确使用权力会带来财富。

公平地说,许多公众并不认为这个“黑社会”是一件坏事。对他们来说,如果多一点现金意味着他们将更轻松,更快捷地得到他们想要的东西,那么有理由分开这些钱。 20,000越南盾可在医院快速注射吗?交易。额外支付200万越南盾,让您的护照更快?很公平。

但是,任何有公共意识的公民都会看到这个系统的问题,因为它会产生歧义,法律上的僵局,最重要的是,腐败也会滋生。实际上,它的存在可能已经给经济带来了沉重负担。

VCCI去年的一份报告说,由于这种馈赠文化,有59%的被调查企业不得不支付不必要的费用,而这些企业中的9.8%声称,为制作此类礼物,他们必须花费其收入的10%以上。

这种情况已经存在了很长时间,以至于已经成为正常现象。当这种情况发生时,人们对系统的信任就会受到损害,即使他们使用它也是如此。

我们可以选择通过完善法律和行政程序以使其更加透明,更易于公众使用来完全消除该系统。从长远来看,我们还需要学习如何更有效地使用国家预算。这样,我们不仅可以减轻企业的财务负担,而且人们还可以看到他们的税收得到了充分利用。

附带说明:您是否知道去年越南多达90,000家企业破产,与2017年相比增长了50%?尽管该国去年的GDP增长了7%以上,达到十年来的最高水平,但这种情况还是发生了。

虽然这可能预示着只有庄稼才能生存的竞争性经济,但我有时还是想知道,其中有多少企业倒闭不是因为业绩不佳,而是因为其他原因?您也应该问这个问题,决策者也应该问。

足球胜利向我们展示了我们作为一个社会所缺少的

我们有比足球胜利更多的共同原因。我们需要找出这些并建立我们的社会资本。

那是星期六晚上。在越南所有大城市中,成千上万的人走上街头,庆祝越南男子足球队在AFF杯上的胜利。

我就是其中之一。确切地说,比赛结束后,我被困在人群中,无法在河内的My Dinh体育场结束比赛。那天晚上,我目睹了我以前从未见过的东西:市区的人们以谅解和善良相待。

两辆豪华轿车驶入挡泥板弯道,随后发生的事是两位驾驶员打开窗户,高高兴兴地握手并继续行驶。骑摩托车的人缓慢行驶,挥舞着旗帜,脸上挂着灿烂的笑容大喊“越南是冠军”,这与我通常在河内街头看到的场景完全不同,当时人们一直蜂鸣着喇叭,尽可能快地开车。 。

事件可以吸引很多人上街,对于我们来说是一个机会,可以透视一个拥有数百万人口的庞大社会,而不仅仅是纸上或数字新闻上的人物。

我们看到,那天在街道上的人类之海中,独自一人的人并不多。他们和亲人在一起的亲人,朋友,同事,队友或仅仅是粉丝。

这些微观社区形成了看不见的凝聚力块,在街头混乱中创造了一种秩序。他们在那里不是出于任何经济或政治目的。他们大多数不是血缘关系。使他们团结在一起的一件事仅仅是一种共同的利益。在这种情况下,足球。

但是我们只能在足球赛季中看到这种联系。

一方面,足球表明我们仍然可以通过正值连接到一个统一的集团中。另一方面,这种联系的稀缺性证明了一件事:在最需要它的地方和时期,缺乏感觉社区。

成为AFF杯冠军之类的事件不会定期发生,但是社交失灵的情况经常发生,每天都在发生–是我们的失败,因为当路人决定忽略或只是拍照时,我们无法挽救孩子免于遭到朋友和老师的重击在社交媒体帖子中遇到麻烦的人,或者我们每天都忽略了我们所处的环境越来越糟这一事实。

“ Dec废的道德”是一个经常用来解释这种冷漠和冷漠的术语。但是,在道德和文化方面,很难为一个特定的行为提供清晰的解释。在某些情况下,一些人将受到公开谴责,甚至受到调查和惩罚。但是,严厉的惩罚会使不良行为消失吗?在我们的社会和全世界中,有什么记录?

社会学家提出了一种以更理性的方式评估社会的概念。他们称其为“社会资本”。该术语的词典定义是:在特定社会中生活和工作的人们之间的关系网络,使该社会能够有效运作。它推动公民积极参与公共活动。

在社会资本较高的地方,人们之间会更加信任,他们可以更轻松地合作,从而降低交易成本(例如:无抵押贷款),从而对经济发展产生积极影响。

河内人民上街庆祝越南男子足球队于2018年12月15日获胜。

美国政治学家罗伯特·普特南(Robert Putnam)过去曾在分析稳定和富裕的意大利北部与混乱而贫穷的意大利南部之间的差异时证明社会资本的作用。黑手党在南部迅速发展,因为那里的人们彼此之间以及与当局之间缺乏信任,因此他们不得不依靠其他强大的机构。普特南从那里得出的结论是,一个国家只有拥有高度的社会资本,才能繁荣昌盛。

我相信,最近有许多负面报道表明,人们对越南社会的信心下降了。更糟糕的是,我们面临着价值危机:学生和工人不相信学校,教师和工会可以使他们免于遭受虐待,人们不相信他们可以轻松地从银行获得贷款,因此落入了银行的控制之下。黑市。

即使在足球方面,在VnExpress赢得的每场足球胜利的每篇文章中,总是会有一些读者留下评论,表达对下一场比赛的担忧。

我们如何解决这种担忧和担忧?这是一个提高社会资本的问题,特别是在每个人都可以在互联网上自己的虚拟洞穴中生存的时候。足球胜利是社区的精神振奋,即使不经常发生,它仍然可以创造许多机会,这表明人们只有在知道自己有共同点时才能彼此享受。为什么不能通过握手而不是拳打来处理数千个冲突?

普特南(Putnam)表示,机构在建立价值体系中起着关键作用,以使社区中的每个成员彼此之间都有更多的信心。

就像意大利的故事一样,一个由民主制度统治,完全尊重法律和人民积极参与的社会将增加社会资本。因为只要无法通过相互尊重,信任和对社会的信任来解决问题,政府将是每个人的最后“支持”。然后,当政府无法履行职责并无法达到他们的期望时,人民将依靠自己的小社区或其他电力系统-例如地下组织。

我们需要共同建立社会资本,利用诸如足球胜利之类的所有事件彼此重新建立联系。没有人能做到。

Phiên âm tiếng Trung cho bài giảng này Hướng dẫn gõ tiếng Trung Sogou Pinyin bài 1

Yuènán de kuìzèng wénhuà yánxùle shénme

xiàng yǒu quánwēi de rén zèngsònglǐwù yǐjīng hěn zhèngcháng, dànshì wǒmen bìxū yìshí dào, zhè shǐ “hēishèhuì” zhìdù huà.

Suízhe nónglì xīnnián de línjìn, zài wǒ de qǐyè jiā péngyǒu zhōng, yīgè gòngtóng de huàtí shì zhèngfǔ guānyuán duì tāmen qǐyè de dìngqí huífǎng. Tāmen de chūxiàn yǒu duō zhǒng yuányīn. Yàome duì huǒzāi hé shípǐn ānquán jìnxíng suíjī jiǎnchá, yàome zhǐshì “bǎochí zìjǐ de zhuàngtài”.

Dànshì měinián dōu yǒuyī jiàn shì bǎochí bù biàn. Dà duōshù qǐyè dūhuì gěi zhèxiē guānyuán yīxiē nónglì xīnnián de lǐwù.

Bù shèjí lèsuǒ. Dà duōshù lǐwù shì zìyuàn tígōng de. Yuènán gōngshāng huì (VCCI) zài 2016 nián de yī fèn bàogào zhōng shuō, zài yuènán jiēshòu diàochá de wàiguó zhíjiē tóuzī (FDI) yèwù zhōng, yǒu 45%chéngrèn xiàng jiǎnchá yuán zèngsòng lǐwù. Bǎi fēn zhī bā de rén shuō, jiǎnchá yuán zhíjiē yāoqiú tígōng “lǐwù”.

Wǒ qīnshēn jīnglìguò. Jǐ nián qián, dāng wǒ shìtú zài hénèi de Cau Giay qū kāi yījiā xiǎo kāfēi guǎn shí, wǒ de tuánduì hé wǒ bùdé bù měi yuè xiàng dāngdì zhèngfǔ “zèngsòng” yīxiē xiànjīn. Zhèxiē rén méiyǒu cuòguò rènhé pāizi. Tāmen zǒng shì qīngchǔ dì zhīdào gāi dìqū de shāngdiàn zuò dé rúhé, bìng jīngcháng gěi chū “jiànyì”, yǐ biǎomíng zài měi zhǒng qíngkuàng xià sòng gěi tāmen de shìdàng xiànjīn liàng. Lìrú, měi gè diǎnxíng de xiǎo kāfēi guǎn měi gè yuè yào gěi tāmen 500,000 yuènán dùn (hé 21 měiyuán); rúguǒ yùnzuò liánghǎo, zé xū zhīfù 700,000 yuènán dùn ($ 30). Yījiā pho shāngdiàn tōngcháng měi yuè huì gěi dàyuē 100 wàn yuènán dùn (42 měiyuán), ér yījiā zásuì diàn tōngcháng huì gěi 200 wàn yuènán dùn (85 měiyuán).

Bùjǐn rúcǐ. Yěyǒu wéi shàngsi tígōng de lǐwù, měi jìdù yīcì huò měinián yīcì. Jiù wǒ gèrén ér yán, wǒ rènwéi zhèxiē guānyuán jiāng chéngwéi jīngrén de tuīxiāo yuán.

Yóuyú quánbù shì zìyuàn de, yīncǐ gāi zuòfǎ bìng wèi wéifǎn yuènán de fǎn fǔbài fǎ.

Zài zhǐ miàn shàng, zhèxiē lǐwù tōngcháng shì chū yú wú hài de mùdì ér juānzèng de: Yīxiē éwài de jià qí zījīn, gěi lǎonián guānyuán gèng duō de tuìxiū jīn, huò zài tèshū qìngzhù huódòng zhōng wèi tāmen de zǐsūn zǐnǚ tígōng de yīxiē lǐwù. Yīqiè dōu zuò dé hěn hǎo.

Dànshì, rúguǒ yǒurén jùjué fēnfā zhèxiē lǐwù huì zěnyàng? Wǒ rènwéi, yào huídá zhège wèntí bìng bù nán.

Dāngrán, zhè zhǒng sòng lǐ bùbì děngdài. Fǎlǜ chéngxù tài fùzále ma? Yīgè “zànshǎng bāo” jiù kěyǐ jiějué wèntí. Jiāojǐng zǔzhǐ nín chāosù jiàshǐ? Shǎoliàng xiànjīn kěyǐ shǐ qíngkuàng gèngjiā “línghuó”.

Zhè zhǒng gēnzhí yú wǒmen rìcháng shēnghuó zhōng de zuòfǎ, chuàngzàole yīgè “hēishèhuì”, jiāng qí yǐncáng zài zhòng mù sight zhī xià.

Wèishéme tā shì xìtǒng xìng de

yuènán zhèngfǔ guānyuán de xīnshuǐ jí dī. Yī míng zhèngfǔ gōngzuò rényuán měi yuè de shōurù zài 200 wàn yuènán dùn zhì 1860 wàn yuènán dùn zhī jiān.

Dànshì, jǐnguǎn shōurù hěn dī, dàn wéi zhèngfǔ gōngzuò réngrán shì xǔduō rén de yǒulì zhíyè xuǎnzé. Wèishéme? Yīnwèi zhèxiē zhíwèi tōngcháng xūyào tèshū de, kàn bùjiàn de jīntiē.

Tāmen méiyǒu yīgè héshì de zhǔyì, yuànyì huā shù shí yì yuènán dùn (shù wàn měiyuán) qù yījiā guóyǒu yīyuàn dāng hùshì, yuèxīn wèi 200 wàn yuènán dùn. Jīhū méiyǒu rén xiāngxìn hǎiguān rényuán, jíshǐ shì zài zhǔyào gǎngkǒu gōngzuò de rényuán, měi yuè de shōurù yě bùzú 1000 wàn yuènán dùn. Jīhū měi gèrén dōu zhīdào, zhèxiē rén jìn guǎn xīnshuǐ wéibó, què huòdéle gèng yǒu jiàzhí de dōngxī: Quánlì. Měi gèrén dōu zhīdào, zhèngquè shǐyòng quánlì huì dài lái cáifù.

Gōngpíng dì shuō, xǔduō gōngzhòng bìng bù rènwéi zhège “hēishèhuì” shì yī jiàn huàishì. Duì tāmen lái shuō, rúguǒ duō yīdiǎn xiànjīn yìwèizhe tāmen jiāng gèng qīngsōng, gèng kuàijié de dédào tāmen xiǎng yào de dōngxī, nàme yǒu lǐyóu fēnkāi zhèxiē qián. 20,000 Yuènán dùn kě zài yīyuàn kuàisù zhùshè ma? Jiāoyì. Éwài zhīfù 200 wàn yuènán dùn, ràng nín de hùzhào gèng kuài? Hěn gōngpíng.

Dànshì, rènhé yǒu gōnggòng yìshí de gōngmín dūhuì kàn dào zhège xìtǒng de wèntí, yīnwèi tā huì chǎnshēng qíyì, fǎlǜ shàng de jiāngjú, zuì zhòngyào de shì, fǔbài yě huì zīshēng. Shíjì shang, tā de cúnzài kěnéng yǐjīng gěi jīngjì dài láile chénzhòng fùdān.

VCCI qùnián de yī fèn bàogào shuō, yóuyú zhè zhǒng kuìzèng wénhuà, yǒu 59%de bèi diàochá qǐyè bùdé bù zhīfù bù bìyào de fèiyòng, ér zhèxiē qǐyè zhōng de 9.8%Shēngchēng, wèi zhìzuò cǐ lèi lǐwù, tāmen bìxū huāfèi qí shōurù de 10%yǐshàng.

Zhè zhǒng qíngkuàng yǐjīng cúnzàile hěn cháng shíjiān, yǐ zhìyú yǐjīng chéngwéi zhèngcháng xiànxiàng. Dāng zhè zhǒng qíngkuàng fāshēng shí, rénmen duì xìtǒng de xìnrèn jiù huì shòudào sǔnhài, jíshǐ tāmen shǐyòng tā yěshì rúcǐ.

Wǒmen kěyǐ xuǎnzé tōngguò wánshàn fǎlǜ hé xíngzhèng chéngxù yǐ shǐ qí gèngjiā tòumíng, gēng yìyú gōngzhòng shǐyòng lái wánquán xiāochú gāi xìtǒng. Cóng chángyuǎn lái kàn, wǒmen hái xūyào xuéxí rúhé gèng yǒuxiào dì shǐyòng guójiā yùsuàn. Zhèyàng, wǒmen bùjǐn kěyǐ jiǎnqīng qǐyè de cáiwù fùdān, érqiě rénmen hái kěyǐ kàn dào tāmen de shuìshōu dédàole chōngfèn lìyòng.

Fùdài shuōmíng: Nín shìfǒu zhīdào qùnián yuènán duō dá 90,000 jiā qì yè pòchǎn, yǔ 2017 nián xiāng bǐ zēngzhǎngle 50%? Jǐnguǎn gāi guó qùnián de GDP zēngzhǎngle 7%yǐshàng, dádào shí niánlái de zuìgāo shuǐpíng, dàn zhè zhǒng qíngkuàng háishì fāshēngle.

Suīrán zhè kěnéng yùshìzhe zhǐyǒu zhuāngjià cáinéng shēngcún de jìngzhēng xìng jīngjì, dàn wǒ yǒushí háishì xiǎng zhīdào, qízhōng yǒu duōshǎo qǐyè dǎobì bùshì yīnwèi yèjī bù jiā, ér shì yīn wéi qítā yuányīn? Nín yě yīnggāi wèn zhège wèntí, juécè zhě yě yīnggāi wèn.

Zúqiú shènglì xiàng wǒmen zhǎnshìle wǒmen zuòwéi yīgè shèhuì suǒ quēshǎo de

wǒmen yǒu bǐ zúqiú shènglì gèng duō de gòngtóng yuányīn. Wǒmen xūyào zhǎo chū zhèxiē bìng jiànlì wǒmen de shèhuì zīběn.

Nà shì xīngqíliù wǎnshàng. Zài yuènán suǒyǒu dà chéngshì zhōng, chéng qiān shàng wàn de rén zǒu shàng jiētóu, qìngzhù yuènán nánzǐ zúqiú duì zài AFF bēi shàng de shènglì.

Wǒ jiùshì qízhōng zhī yī. Quèqiè de shuō, bǐsài jiéshù hòu, wǒ bèi kùn zài rénqún zhōng, wúfǎ zài hénèi de My Dinh tǐyùchǎng jiéshù bǐsài. Nèitiān wǎnshàng, wǒ mùdǔle wǒ yǐqián cóng wèi jiànguò de dōngxī: Shì qū de rénmen yǐ liàngjiě hé shànliáng xiāng dài.

Liǎng liàng háohuá jiàochē shǐ rù dǎng ní bǎn wān dào, suíhòu fāshēng de shì shì liǎng wèi jiàshǐ yuán dǎkāi chuānghù, gāo gāoxìng xìng de wòshǒu bìng jìxù xíngshǐ. Qí mótuō chē de rén huǎnmàn xíngshǐ, huīwǔzhe qízhì, liǎn shàng guàzhe cànlàn de xiàoróng dà hǎn “yuènán shì guànjūn”, zhè yǔ wǒ tōngcháng zài hénèi jiētóu kàn dào de chǎngjǐng wánquán bùtóng, dāngshí rénmen yīzhí fēng míngzhe lǎbā, jǐn kěnéng kuài dì kāichē. .

Shìjiàn kěyǐ xīyǐn hěnduō rén shàng jiē, duìyú wǒmen lái shuō shì yīgè jīhuì, kěyǐ tòushì yīgè yǒngyǒu shù bǎi wàn rénkǒu de pángdà shèhuì, ér bùjǐnjǐn shì zhǐ shàng huò shùzì xīnwén shàng de rénwù.

Wǒmen kàn dào, nèitiān zài jiēdào shàng de rénlèi zhī hǎizhōng, dúzì yīrén de rén bìng bù duō. Tāmen hé qīnrén zài yīqǐ de qīnrén, péngyǒu, tóngshì, duìyǒu huò jǐnjǐn shì fěnsī.

Zhèxiē wéiguān shèqū xíngchéngle kàn bùjiàn de níngjùlì kuài, zài jiētóu hǔnluàn zhōng chuàngzàole yī zhǒng zhìxù. Tāmen zài nàlǐ bùshì chū yú rènhé jīngjì huò zhèngzhì mùdì. Tāmen dà duō shǔ bùshì xiěyuán guānxì. Shǐ tāmen tuánjié zài yīqǐ de yī jiàn shì jǐn jǐn shì yī zhǒng gòngtóng de lìyì. Zài zhè zhǒng qíngkuàng xià, zúqiú.

Dànshì wǒmen zhǐ néng zài zúqiú sàijì zhòng kàn dào zhè zhǒng liánxì.

Yī fāngmiàn, zúqiú biǎomíng wǒmen réngrán kěyǐ tōngguò zhèng zhí liánjiē dào yīgè tǒngyī de jítuán zhōng. Lìng yī fāngmiàn, zhè zhǒng liánxì de xīquē xìng zhèngmíngliǎo yī jiàn shì: Zài zuì xūyào tā dì dìfāng hé shíqí, quēfá gǎnjué shèqū.

Chéngwéi AFF bēi guànjūn zhī lèi de shìjiàn bù huì dìngqí fāshēng, dànshì shèjiāo shīlíng de qíngkuàng jīngcháng fāshēng, měitiān dū zài fāshēng–shì wǒmen de shībài, yīnwèi dāng lùrén juédìng hūlüè huò zhǐshì pāizhào shí, wǒmen wúfǎ wǎnjiù háizi miǎn yú zāo dào péngyǒu hé lǎoshī de zhòng jī zài shèjiāo méitǐ tiězi zhōng yù dào máfan de rén, huòzhě wǒmen měitiān dū hūlüèle wǒmen suǒ chǔ de huánjìng yuè lái yuè zāo zhè yī shìshí.

“Dec fèi de dàodé” shì yīgè jīngcháng yòng lái jiěshì zhè zhǒng lěngmò hé lěngmò de shùyǔ. Dànshì, zài dàodé hé wénhuà fāngmiàn, hěn nánwéi yīgè tèdìng de xíngwéi tígōng qīngxī de jiěshì. Zài mǒu xiē qíngkuàng xià, yīxiē rén jiāng shòudào gōngkāi qiǎnzé, shènzhì shòudào diàochá hé chéngfá. Dànshì, yánlì de chéngfá huì shǐ bu liáng xíngwéi xiāoshī ma? Zài wǒmen de shèhuì hé quán shìjiè zhōng, yǒu shé me jìlù?

Shèhuì xué jiā tíchūle yī zhǒng yǐ gèng lǐxìng de fāngshì pínggū shèhuì de gàiniàn. Tāmen chēng qí wèi “shèhuì zīběn”. Gāi shùyǔ de cídiǎn dìngyì shì: Zài tèdìng shèhuì zhōng shēnghuó hé gōngzuò de rénmen zhī jiān de guānxì wǎngluò, shǐ gāi shèhuì nénggòu yǒuxiào yùnzuò. Tā tuīdòng gōngmín jījí cānyù gōnggòng huódòng.

Zài shèhuì zīběn jiào gāo dì dìfāng, rénmen zhī jiān huì gèngjiā xìnrèn, tāmen kěyǐ gèng qīngsōng de hézuò, cóng’ér jiàngdī jiāoyì chéngběn (lìrú: Wú dǐyā dàikuǎn), cóng’ér duì jīngjì fāzhǎn chǎnshēng jījí yǐngxiǎng.

Hénèi rénmín shàng jiē qìngzhù yuènán nánzǐ zúqiú duì yú 2018 nián 12 yuè 15 rì huòshèng.

Měiguó zhèngzhì xué jiā luōbótè·pǔ tè nán (Robert Putnam) guòqù céng zài fēnxī wěndìng hé fùyù de yìdàlì běibù yǔ hǔnluàn ér pínqióng de yìdàlì nánbù zhī jiān de chāyì shí zhèngmíng shèhuì zīběn de zuòyòng. Hēishǒu dǎng zài nánbù xùnsù fāzhǎn, yīnwèi nàlǐ de rénmen bǐcǐ zhī jiān yǐjí yǔ dāngjú zhī jiān quēfá xìnrèn, yīncǐ tāmen bùdé bù yīkào qítā qiángdà de jīgòu. Pǔ tè nán cóng nàlǐ dé chū de jiélùn shì, yīgè guójiā zhǐyǒu yǒngyǒu gāodù de shèhuì zīběn, cáinéng fánróng chāngshèng.

Wǒ xiāngxìn, zuìjìn yǒu xǔduō fùmiàn bàodào biǎomíng, rénmen duì yuènán shèhuì de xìnxīn xiàjiàngle. Gèng zāogāo de shì, wǒmen miànlínzhe jiàzhí wéijī: Xuéshēng hé gōngrén bù xiāngxìn xuéxiào, jiàoshī hé gōnghuì kěyǐ shǐ tāmen miǎn yú zāoshòu nüèdài, rénmen bù xiāngxìn tāmen kěyǐ qīngsōng de cóng yínháng huòdé dàikuǎn, yīncǐ luò rùle yínháng de kòngzhì zhī xià. Hēishì.

Jíshǐ zài zúqiú fāngmiàn, zài VnExpress yíngdé de měi chǎng zúqiú shènglì de měi piān wénzhāng zhōng, zǒng shì huì yǒu yīxiē dúzhě liú xià pínglùn, biǎodá duì xià yī chǎng bǐsài de dānyōu.

Wǒmen rúhé jiějué zhè zhǒng dānyōu hé dānyōu? Zhè shì yīgè tígāo shèhuì zīběn de wèntí, tèbié shì zài měi gèrén dōu kěyǐ zài hùliánwǎng shàng zìjǐ de xūnǐ dòngxué zhōng shēngcún de shíhòu. Zúqiú shènglì shì shèqū de jīngshén zhènfèn, jíshǐ bu jīngcháng fāshēng, tā réngrán kěyǐ chuàngzào xǔduō jīhuì, zhè biǎomíng rénmen zhǐyǒu zài zhīdào zìjǐ yǒu gòngtóng diǎn shí cáinéng bǐcǐ xiǎngshòu. Wèishéme bùnéng tōngguò wòshǒu ér bùshì quán dǎ lái chǔlǐ shù qiān gè chōngtú?

Pǔ tè nán (Putnam) biǎoshì, jīgòu zài jiànlì jiàzhí tǐxì zhōng qǐzhe guānjiàn zuòyòng, yǐ shǐ shèqū zhōng de měi gè chéngyuán bǐcǐ zhī jiān dōu yǒu gèng duō de xìnxīn.

Jiù xiàng yìdàlì de gùshì yīyàng, yīgè yóu mínzhǔ zhìdù tǒngzhì, wánquán zūnzhòng fǎlǜ hé rénmín jījí cānyù de shèhuì jiāng zēngjiā shèhuì zīběn. Yīnwèi zhǐyào wúfǎ tōngguò xiānghù zūnzhòng, xìnrèn hé duì shèhuì de xìnrèn lái jiějué wèntí, zhèngfǔ jiāng shì měi gèrén de zuìhòu “zhīchí”. Ránhòu, dāng zhèngfǔ wúfǎ lǚxíng zhízé bìng wúfǎ dádào tāmen de qīwàng shí, rénmín jiāng yīkào zìjǐ de xiǎo shèqū huò qítā diànlì xìtǒng-lìrú dìxià zǔzhī.

Wǒmen xūyào gòngtóng jiànlì shèhuì zīběn, lìyòng zhūrú zúqiú shènglì zhī lèi de suǒyǒu shìjiàn bǐcǐ chóngxīn jiànlì liánxì. Méiyǒu rén néng zuò dào.

Dịch tiếng Trung sang tiếng Việt cho bài giảng này Hướng dẫn gõ tiếng Trung Sogou Pinyin bài 1

Văn hóa tặng quà của Việt Nam duy trì điều gì

Tặng quà cho những người có thẩm quyền đã trở nên bình thường, nhưng chúng ta phải biết rằng nó thể chế hóa một ‘thế giới ngầm’.

Khi Tết Nguyên đán đến gần, một chủ đề phổ biến giữa những người bạn doanh nhân của tôi là việc các quan chức chính phủ thường xuyên đến thăm doanh nghiệp của họ. Họ đến vì nhiều lý do; hoặc là một cuộc kiểm tra ngẫu nhiên về cháy nổ và an toàn thực phẩm, hoặc đơn giản là để “giữ mình trong vòng lặp lại.”

Nhưng có một điều vẫn không thay đổi hàng năm. Hầu hết các doanh nghiệp sẽ tặng cho các cán bộ này một số món quà nhân dịp Tết Nguyên đán.

Không có liên quan đến tống tiền. Hầu hết các món quà đều được trao tặng tự nguyện. Một báo cáo năm 2016 của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) cho biết 45% doanh nghiệp có vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) được khảo sát tại Việt Nam thừa nhận đã tặng quà cho thanh tra. Tám phần trăm cho biết các thanh tra viên đã trực tiếp yêu cầu “quà tặng”.

Tôi đã trải nghiệm điều này tận mắt. Cách đây vài năm, khi tôi cố gắng mở một quán cà phê nhỏ ở quận Cầu Giấy, Hà Nội, tôi và nhóm của tôi phải “biếu” một số tiền mặt cho chính quyền địa phương hàng tháng. Những người này không bỏ lỡ một nhịp nào; họ luôn biết chính xác mức độ kinh doanh của các cửa hàng trong quận, và thường đưa ra ‘gợi ý’ về số tiền mặt phù hợp để tặng họ vào mỗi dịp. Ví dụ, mỗi tháng, một quán cà phê nhỏ điển hình sẽ phải đưa cho họ 500.000 đồng (21 đô la); nếu nó hoạt động tốt thì VND700,000 ($ 30). Một cửa hàng phở thường sẽ thu được khoảng 1 triệu đồng (42 đô la) hàng tháng, trong khi một cửa hàng nội tạng sẽ đóng góp khoảng 2 triệu đồng (85 đô la).

Và đó không phải là tất cả. Có những món quà dành cho cấp trên, được tặng một lần mỗi quý hoặc một lần mỗi năm. Cá nhân tôi nghĩ những viên chức này sẽ làm nên những người bán hàng tuyệt vời.

Vì hoàn toàn tự nguyện nên hoạt động này không vi phạm luật chống tham nhũng ở Việt Nam.

Trên giấy tờ, những món quà này thường được tặng cho những mục đích vô thưởng vô phạt: thêm một ít quỹ nghỉ mát, một chút lương hưu cho các quan chức cao tuổi, hoặc một số quà cho con cháu của họ trong những dịp kỷ niệm đặc biệt. Tất cả đều được thực hiện với tinh thần tốt.

Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu ai đó từ chối trao những món quà này? Tôi nghĩ là một câu hỏi không quá khó để trả lời.

Việc tặng quà này dĩ nhiên không phải đợi dịp. Thủ tục pháp lý quá phức tạp? Một “gói của sự đánh giá cao” sẽ thực hiện thủ thuật. Cảnh sát giao thông dừng bạn vì quá tốc độ? Một ít tiền mặt sẽ làm cho tình hình trở nên “linh hoạt” hơn.

Tục lệ này, bắt nguồn từ lâu trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, đã tạo ra một “thế giới ngầm” ẩn mình trong tầm mắt.

Tại sao nó có hệ thống

Các quan chức chính phủ ở Việt Nam có mức lương khủng khiếp. Một công nhân chính phủ kiếm được từ 2 triệu đến 18,6 triệu đồng mỗi tháng.

Nhưng bất chấp mức thu nhập thấp này, làm việc cho chính phủ vẫn là một lựa chọn nghề nghiệp sinh lợi cho nhiều người. Tại sao? Vì những vị trí này thường đòi hỏi những đặc quyền vô hình, đặc biệt.

Không ai trong suy nghĩ đúng đắn của họ sẽ trả hàng tỷ đồng (hàng chục nghìn đô la) để có được một công việc y tá tại một bệnh viện nhà nước với mức lương 2 triệu đồng một tháng. Hầu như không ai tin rằng nhân viên hải quan, ngay cả những người làm việc cho các cảng lớn, kiếm được dưới 10 triệu đồng một tháng. Và hầu như tất cả mọi người đều biết rằng những người này, mặc dù được trả lương ít ỏi, nhưng lại đạt được thứ giá trị hơn nhiều: quyền lực. Và ai cũng biết quyền lực sinh ra sự giàu có khi được sử dụng đúng cách.

Công bằng mà nói, nhiều thành phần công chúng không xem “thế giới ngầm” này là một điều xấu. Đối với họ, nếu có thêm một ít tiền có nghĩa là họ sẽ có được những gì họ muốn dễ dàng và nhanh chóng hơn, thì việc chia tay với số tiền đó là rất hợp lý. Hóa đơn 20 nghìn đồng để chụp nhanh ở bệnh viện? Thỏa thuận. Thêm 2 triệu đồng để làm hộ chiếu nhanh hơn? Đủ công bằng.

Nhưng bất kỳ người dân có tinh thần công quyền nào cũng sẽ thấy có vấn đề với hệ thống này, vì nó tạo ra sự mơ hồ, lấp lửng về luật pháp và quan trọng nhất là cơ hội để tham nhũng phát triển mạnh. Trên thực tế, sự tồn tại của nó có thể đang đặt ra một gánh nặng lớn cho nền kinh tế.

Một báo cáo của VCCI năm ngoái cho biết 59% doanh nghiệp được khảo sát phải trả những khoản phí không chính đáng do văn hóa tặng quà này, trong khi 9,8% doanh nghiệp này khẳng định họ phải chi hơn 10% doanh thu chỉ để làm những món quà như vậy.

Tình hình đã để lâu như vậy đã trở thành bình thường. Và khi điều này xảy ra, lòng tin của mọi người đối với hệ thống sẽ bị suy giảm, ngay cả khi họ đồng hành với nó.

Chúng tôi có tùy chọn loại bỏ hoàn toàn hệ thống này bằng cách tinh chỉnh các thủ tục pháp lý và hành chính để làm cho chúng minh bạch hơn, dễ tiếp cận hơn với công chúng. Về lâu dài, chúng ta cũng cần học cách chi tiêu ngân sách quốc gia hiệu quả hơn và hiệu quả hơn. Bằng cách đó, không chỉ giảm bớt gánh nặng tài chính cho doanh nghiệp mà người dân còn thấy rằng tiền thuế của mình đã được sử dụng tốt.

Một lưu ý nhỏ: bạn có biết rằng có tới 90.000 doanh nghiệp ở Việt Nam phá sản vào năm ngoái, tăng 50% so với năm 2017 không? Điều đó xảy ra bất chấp GDP của nước này đã tăng hơn 7% vào năm ngoái, mức cao nhất trong một thập kỷ.

Mặc dù điều đó có thể báo hiệu một nền kinh tế cạnh tranh, nơi chỉ có cây kem sống sót, nhưng đôi khi tôi tự hỏi có bao nhiêu doanh nghiệp trong số này phá sản không phải vì hoạt động kém hiệu quả mà vì điều gì khác? Bạn cũng nên đặt câu hỏi đó, và các nhà hoạch định chính sách cũng vậy.

Chiến thắng trong bóng đá cho chúng ta thấy chúng ta đang thiếu những gì với tư cách là một xã hội

Chúng tôi có nhiều nguyên nhân chung hơn là chiến thắng trong bóng đá; chúng ta cần xác định những điều đó và xây dựng vốn xã hội của mình.

Đó là một buổi tối thứ bảy. Trên khắp các thành phố lớn của Việt Nam, hàng trăm nghìn người đã xuống đường ăn mừng chiến thắng AFF Cup của đội tuyển bóng đá nam Việt Nam.

Tôi là một trong số họ. Chính xác mà nói, tôi bị kẹt trong đám đông và không thể về nhà sau khi trận đấu kết thúc tại sân vận động Mỹ Đình, Hà Nội. Và chính buổi tối hôm đó, tôi đã chứng kiến một điều mà tôi chưa từng thấy: mọi người trong một khu đô thị đối xử với nhau bằng sự hiểu biết và tử tế.

Hai chiếc ô tô hạng sang lao vào một khúc cua chắn bùn, và điều xảy ra tiếp theo là hai tài xế mở cửa kính xe, vui vẻ bắt tay và tiếp tục lái xe. Những người đi xe máy chạy chậm, vẫy cờ, hô vang “Việt Nam vô địch” với nụ cười tươi trên môi, một khung cảnh hoàn toàn khác với những gì tôi thường thấy trên đường phố Hà Nội, khi mọi người liên tục bấm còi và phóng xe nhanh nhất có thể. .

Rằng một sự kiện có thể thu hút nhiều người đến đường phố là cơ hội để chúng ta nhìn nhận về quy mô khổng lồ của một xã hội với hàng triệu người, không chỉ là những con số trên một tờ giấy hay tin tức kỹ thuật số.

Chúng tôi thấy rằng giữa biển người trên đường phố ngày đó, không có nhiều người ở đó một mình. Họ ở đó với những người thân yêu, bạn bè, đồng nghiệp, đồng đội hay đơn giản là những người hâm mộ là người quen.

Những cộng đồng vi mô này tạo thành những khối cố kết vô hình, tạo ra một loại trật tự giữa tình trạng lộn xộn trên đường phố. Họ không ở đó vì bất kỳ mục đích kinh tế hay chính trị nào. Hầu hết họ không phải là quan hệ huyết thống. Một điều khiến họ xích lại gần nhau chỉ đơn giản là sự quan tâm lẫn nhau. Trong trường hợp này, bóng đá.

Nhưng chúng ta chỉ có thể thấy mối liên hệ này trong mùa bóng đá.

Một mặt, bóng đá cho thấy chúng ta vẫn có thể được kết nối trong một khối thống nhất bằng những giá trị tích cực. Mặt khác, sự khan hiếm của mối liên hệ này chứng tỏ một điều: cộng đồng ý thức đã vắng mặt ở những nơi và những thời điểm mà nó cần thiết nhất.

Những sự kiện như trở thành nhà vô địch AFF Cup không thường xuyên xảy ra, nhưng những trường hợp thất bại trên mạng xã hội là chuyện thường xuyên xảy ra hàng ngày – có thể là việc chúng ta không thể cứu một đứa trẻ khỏi bị bạn bè và giáo viên tát nặng nề, khi một người qua đường quyết định phớt lờ hoặc chỉ chụp ảnh về một người nào đó đang gặp rắc rối vì một bài đăng trên mạng xã hội hoặc sự lãng quên hàng ngày của chúng ta đối với thực tế là môi trường chúng ta đang sống ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

“Đạo đức suy đồi” là một thuật ngữ thường được dùng để giải thích cho sự thờ ơ và lãnh đạm như vậy. Tuy nhiên, khi nói đến đạo đức và văn hóa, rất khó để đưa ra lời giải thích rõ ràng cho một hành động cụ thể. Một vài cá nhân sẽ bị tố cáo công khai, thậm chí bị điều tra và trừng phạt, trong một số trường hợp nhất định. Nhưng những hình phạt nghiêm khắc có làm cho hành vi xấu biến mất? Kỷ lục về điều này, trong xã hội của chúng ta và trên thế giới là gì?

Các nhà xã hội học đã đưa ra một khái niệm để đánh giá xã hội một cách hợp lý hơn. Họ gọi nó là “vốn xã hội”. Định nghĩa từ điển của thuật ngữ này là: mạng lưới các mối quan hệ giữa những người sống và làm việc trong một xã hội cụ thể, tạo điều kiện cho xã hội đó hoạt động hiệu quả. Nó thúc đẩy công dân tham gia tích cực vào các hoạt động công cộng.

Ở những nơi có vốn xã hội cao, người dân tin tưởng nhau hơn thì họ có thể hợp tác với nhau dễ dàng hơn và do đó có thể giảm chi phí giao dịch (ví dụ: vay vốn không cần thế chấp) và có tác động tích cực đến phát triển kinh tế.

Người dân Hà Nội xuống đường ăn mừng chiến thắng của đội tuyển bóng đá nam Việt Nam ngày 15/12/2018.

Robert Putnam, một nhà khoa học chính trị người Mỹ, từng chứng minh vai trò của vốn xã hội khi phân tích sự khác biệt giữa miền bắc Italy ổn định và giàu có và miền nam Italy hỗn loạn và nghèo nàn. Mafia phát triển mạnh mẽ ở miền nam vì người dân ở đó thiếu tin tưởng lẫn nhau và vào chính quyền và do đó họ phải dựa vào các tổ chức quyền lực khác. Từ đó, Putnam kết luận rằng một quốc gia chỉ có thể thịnh vượng khi có vốn xã hội cao.

Tôi tin rằng nhiều câu chuyện tiêu cực về cuối năm là dấu hiệu cho thấy niềm tin vào xã hội Việt Nam đã giảm sút. Tệ hơn nữa, chúng ta đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng về giá trị: Sinh viên và công nhân không tin rằng trường học, giáo viên và công đoàn có thể cứu họ khỏi bị lạm dụng, mọi người không tin rằng họ có thể dễ dàng tiếp cận các khoản vay từ ngân hàng và do đó họ rơi vào tay của chợ đen.

Ngay cả liên quan đến bóng đá, trong mỗi bài báo về mỗi trận thắng của VnExpress, luôn có một số độc giả để lại bình luận bày tỏ sự lo lắng cho trận đấu tiếp theo.

Làm thế nào để chúng ta khai thác nỗi lo lắng và quan tâm đó? Đó là câu hỏi về việc huy động vốn xã hội, đặc biệt là vào thời điểm mà mỗi người có thể tồn tại trong hang động ảo của riêng mình trên Internet. Chiến thắng trong bóng đá là động lực tinh thần cho cộng đồng và ngay cả khi nó không diễn ra thường xuyên, nó vẫn có thể mở ra nhiều cơ hội, cho thấy mọi người chỉ có thể tận hưởng nhau khi biết họ có điểm chung. Tại sao hàng nghìn vụ đụng độ trên đường phố không thể được xử lý bằng những cái bắt tay hơn là những cú đấm?

Putnam cho rằng thể chế đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng hệ thống giá trị để mỗi thành viên trong cộng đồng có thêm niềm tin vào nhau.

Như trong câu chuyện của Ý, một xã hội được cai trị bởi một hệ thống dân chủ, hoàn toàn tôn trọng luật pháp và sự tham gia tích cực của người dân sẽ làm tăng vốn xã hội. Bởi lẽ, bất cứ khi nào những vấn đề không thể giải quyết bằng sự tôn trọng, tin tưởng lẫn nhau và niềm tin vào xã hội thì chính phủ sẽ là “chỗ dựa” cuối cùng cho mỗi cá nhân. Sau đó, khi chính phủ không thể thực hiện trách nhiệm của mình và đáp ứng kỳ vọng của họ, người dân sẽ dựa vào các cộng đồng nhỏ của chính họ, hoặc vào các hệ thống quyền lực khác – như các tổ chức ngầm.

Chúng ta cần xây dựng vốn xã hội cùng nhau, sử dụng tất cả các sự kiện như chiến thắng bóng đá để kết nối lại với nhau. Không một ai có thể làm được.

Phần nội dung bài giảng của bài học hôm nay Hướng dẫn gõ tiếng Trung Sogou Pinyin bài 1 đến đây là hết rồi, các bạn đừng quên lưu bài giảng về nhà học dần dần nhé, chúc các bạn học online tiếng Trung vui vẻ nhé.

Có thể bạn đang quan tâm

Từ vựng tiếng Trung mới nhất

Bài viết mới nhất

Giáo trình chuẩn HSK luyện thi HSK bài 4

Giáo trình chuẩn HSK luyện thi HSK bài 4 là video giáo án bài giảng trực tuyến tiếp theo của Thạc sỹ Nguyễn Minh Vũ trong hệ thống đào tạo tiếng Trung HSK HSKK lớn nhất Việt Nam.